Có một câu hỏi ngày càng nhiều người ngại trả lời:
"Dạo này bạn thế nào?"
Và câu trả lời quen thuộc thường là:
"Đang bận lắm."
Bận họp, bận làm việc, bận trả lời tin nhắn, bận chạy deadline, bận đưa đón con, bận giải quyết đủ thứ chuyện không tên.
Chúng ta nói về sự bận rộn như thể đó là một minh chứng rằng mình đang sống rất có ích.
Lịch càng kín, điện thoại càng nhiều thông báo, danh sách công việc càng dài, chúng ta càng có cảm giác mình đang tiến về phía trước.
Nhưng có một điều rất dễ bị bỏ quên:
Bận rộn chỉ cho biết bạn đang tiêu tốn thời gian. Nó không cho biết thời gian ấy có thực sự đáng giá hay không.
Bạn có thể bắt đầu ngày mới từ rất sớm.
Vừa thức dậy đã kiểm tra điện thoại.
Đến công ty xử lý hàng loạt công việc.
Trưa tranh thủ ăn thật nhanh.
Chiều tiếp tục họp.
Tối mang công việc về nhà.
Trước khi ngủ lại lướt điện thoại thêm một lúc rồi tự nhủ:
"Hôm nay mệt quá."
Ngày mai lại lặp lại.
Một tuần trôi qua.
Một tháng trôi qua.
Rồi một ngày bạn chợt nhận ra mình đã rất lâu chưa có một buổi tối thật sự thảnh thơi.
Chưa ngồi ăn một bữa cơm mà không nhìn điện thoại.
Chưa nói chuyện với người thân mà tâm trí không nghĩ về công việc.
Chưa có một buổi sáng thức dậy mà không lập tức nghĩ đến những việc phải hoàn thành.
Bạn có rất nhiều việc để làm.
Nhưng lại thiếu thời gian để sống.
Đây là cái bẫy mà rất nhiều người mắc phải.
Một tin nhắn đến, bạn trả lời ngay.
Một email xuất hiện, bạn xử lý ngay.
Một lời nhờ vả được đưa ra, bạn lập tức nhận lời.
Một cuộc hẹn được sắp xếp, bạn cố gắng chen vào lịch.
Dần dần, cuộc sống của bạn được điều khiển bởi những thứ người khác gửi đến.
Cái gì xuất hiện trước mắt thì làm trước.
Cái gì kêu to hơn thì được ưu tiên hơn.
Trong khi những điều thực sự quan trọng lại thường rất yên lặng.
Sức khỏe không gửi thông báo rằng bạn đang ngủ quá ít.
Gia đình không hiện cảnh báo khi bạn đã lâu không có một cuộc trò chuyện tử tế.
Một mối quan hệ không phát ra tiếng chuông khi nó bắt đầu trở nên xa cách.
Và tuổi trẻ cũng không gửi email nhắc bạn rằng một ngày nữa vừa trôi qua.
Tiền mất có thể kiếm lại.
Một công việc không phù hợp có thể thay đổi.
Một kế hoạch thất bại có thể làm lại.
Nhưng thời gian dành cho những người mình yêu thương thì không phải lúc nào cũng có thể bù đắp.
Cha mẹ sẽ già đi trong lúc bạn bận.
Con cái sẽ lớn lên trong lúc bạn đang chạy theo công việc.
Bạn bè có thể dần xa nhau không phải vì xảy ra chuyện gì lớn, mà chỉ vì ai cũng "đang bận".
Đến một ngày bạn có nhiều tiền hơn, nhiều kinh nghiệm hơn, một vị trí tốt hơn nhưng lại không còn đủ thời gian cho những người từng quan trọng nhất.
Khi ấy, rất có thể bạn sẽ nhận ra:
Mình từng nghĩ đang cố gắng xây dựng một cuộc sống tốt hơn.
Nhưng trong quá trình đó, mình đã bỏ lỡ chính cuộc sống mà mình muốn xây dựng.
Nhiều người cảm thấy có lỗi khi nghỉ.
Nằm xuống một chút cũng nghĩ mình đang phí thời gian.
Cuối tuần không làm việc lại thấy bất an.
Ngồi uống cà phê với bạn bè nhưng trong đầu vẫn nghĩ:
"Đáng lẽ lúc này mình phải làm gì đó có ích."
Nếu cứ sống như vậy, ngay cả lúc nghỉ bạn cũng không thực sự được nghỉ.
Con người không phải một chiếc máy có thể hoạt động liên tục mà không cần dừng lại.
Một khoảng thời gian yên tĩnh có thể giúp bạn nhìn rõ vấn đề hơn.
Một giấc ngủ đủ có thể giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.
Một buổi chiều không có lịch trình đôi khi lại giúp bạn tìm lại cảm giác bình thường mà mình đã đánh mất.
Nghỉ ngơi không phải từ bỏ mục tiêu.
Nghỉ ngơi là cách để bạn có đủ sức đi đường dài.
Chúng ta thường nghĩ muốn cuộc sống tốt hơn thì phải học thêm, làm thêm, kiếm thêm, cố thêm.
Nhưng đôi khi giải pháp lại ngược lại.
Bớt một cuộc hẹn không cần thiết.
Bớt một giờ lướt mạng xã hội.
Bớt nhận những việc không thuộc trách nhiệm của mình.
Bớt cố làm hài lòng tất cả mọi người.
Bớt mang công việc vào những khoảng thời gian vốn dành cho gia đình.
Khi bỏ bớt những thứ không cần thiết, bạn mới có chỗ cho những điều thực sự quan trọng.
Một cuộc sống tốt không nhất thiết phải có thật nhiều thứ.
Nó có thể chỉ cần có đúng những thứ mà bạn không muốn đánh mất.
Thay vì hỏi:
"Hôm nay mình đã làm được bao nhiêu việc?"
Hãy thử hỏi:
"Hôm nay mình đã dành thời gian cho điều gì đáng giá?"
Nếu cả ngày bạn hoàn thành 20 việc nhưng không có nổi vài phút trò chuyện với người mình yêu thương, có lẽ danh sách công việc ấy chưa phản ánh đầy đủ một ngày của bạn.
Nếu hôm nay bạn chỉ hoàn thành 5 việc nhưng trong đó có một việc giúp sức khỏe tốt hơn, một việc giúp gia đình vui hơn và một việc đưa bạn gần hơn với mục tiêu dài hạn, thì đó vẫn có thể là một ngày rất đáng giá.
Năng suất không chỉ nằm ở số lượng việc hoàn thành.
Đôi khi, nó nằm ở việc bạn đã chọn đúng thứ để dành thời gian cho nó.
Bạn không cần phải đợi cơ thể lên tiếng.
Không cần đợi một ngày mình quá mệt mới nhận ra đã làm việc quá nhiều.
Không cần đợi một mối quan hệ nguội lạnh mới nhớ rằng mình từng có rất nhiều thời gian nhưng lại chẳng dành cho nhau.
Không cần đợi đến lúc nhìn lại tuổi trẻ mới tiếc những buổi chiều đã trôi qua trong một văn phòng.
Cuộc sống không chỉ được tạo nên bởi những thành tựu lớn.
Nó còn nằm trong bữa cơm nóng.
Một cuộc trò chuyện thật lòng.
Một giấc ngủ ngon.
Một buổi sáng thong thả.
Một lần đưa cha mẹ đi đâu đó.
Một buổi chiều chơi cùng con.
Một khoảng thời gian chỉ để ngồi yên và nghe chính mình.
Những điều ấy không làm bạn giàu lên ngay lập tức.
Nhưng chúng làm cuộc đời trở nên đáng sống hơn.
Chúng ta cần một cuộc sống đúng hơn.
Đúng với điều mình coi trọng.
Đúng với sức khỏe của mình.
Đúng với những người mình yêu thương.
Đúng với những mục tiêu thật sự muốn theo đuổi.
Và đúng với khả năng của bản thân ở từng giai đoạn.
Nếu hôm nay bạn đang rất bận, hãy thử dừng lại vài phút và nhìn vào lịch của mình.
Có bao nhiêu việc thực sự quan trọng?
Có bao nhiêu việc chỉ vì bạn sợ từ chối?
Có bao nhiêu giờ đang bị lấy đi bởi điện thoại?
Và có bao nhiêu thời gian được dành cho những điều mà sau này bạn sẽ không hối tiếc vì đã dành cho chúng?
Đừng dùng một lịch trình kín mít để chứng minh rằng cuộc đời mình có giá trị.
Bạn không cần lúc nào cũng phải bận.
Bạn cũng không cần lúc nào cũng phải tiến thật nhanh.
Có những ngày, làm được những điều quan trọng rồi trở về nhà đúng giờ, ăn một bữa cơm bình yên và ngủ một giấc thật sâu cũng đã là một ngày rất tốt.
Bởi sau cùng, mục tiêu của cuộc sống không phải là khiến lịch của mình không còn một khoảng trống.
Mà là để khi nhìn lại những năm tháng đã đi qua, bạn có thể mỉm cười và nói:
"Mình đã thật sự sống, chứ không chỉ bận rộn để tồn tại."