Đừng vội đánh giá một con người chỉ qua một khoảnh khắc

Có những người chỉ mất vài giây để đánh giá một người khác.

Thấy ai đó nói chuyện lớn tiếng, họ nghĩ người ấy khó chịu.

Thấy một người ít nói, họ cho rằng người ấy kiêu.

Thấy ai đó không trả lời tin nhắn, họ nghĩ mình bị xem thường.

Thấy một người thất bại, họ cho rằng người ấy kém cỏi.

Thấy ai đó đang cáu gắt, họ lập tức kết luận:

"Người này tính xấu."

Nhưng một con người không thể được viết đầy đủ bằng một khoảnh khắc.

Đằng sau một thái độ có thể là một ngày rất mệt.

Đằng sau sự im lặng có thể là một nỗi buồn.

Đằng sau một lần thất bại có thể là cả một quá trình cố gắng mà chẳng ai biết.

Và đôi khi, người mà chúng ta đang vội phán xét chỉ đơn giản là đang trải qua một ngày không tốt.

Chúng ta thường nhìn thấy hành động, nhưng không nhìn thấy nguyên nhân

Một người đồng nghiệp hôm nay cáu với bạn.

Bạn có thể nghĩ:

"Anh ta thật khó chịu."

Nhưng bạn không biết đêm qua con anh ấy bị bệnh.

Bạn không biết anh ấy vừa nhận một tin xấu.

Bạn không biết suốt nhiều ngày anh ấy đã mất ngủ.

Tất nhiên, những điều đó không biến một hành vi sai thành đúng.

Nếu ai đó làm tổn thương người khác, họ vẫn cần chịu trách nhiệm về hành động của mình.

Nhưng giữa hiểu nguyên nhântha thứ cho mọi hành vi là hai chuyện khác nhau.

Chúng ta có thể không đồng tình với cách một người cư xử, nhưng vẫn đủ bình tĩnh để không biến một hành động thành bản án dành cho cả con người họ.

Đó là sự trưởng thành trong cách nhìn người.

Một người tốt cũng có lúc cư xử không tốt

Đây là điều rất dễ quên.

Chúng ta thường muốn mọi thứ rõ ràng:

Người tốt thì phải luôn tốt.

Người tử tế thì không được nóng giận.

Người hiền thì không được làm ai buồn.

Nhưng con người không phải những nhân vật được viết theo một tính cách duy nhất.

Một người rất yêu thương gia đình vẫn có thể có ngày nổi nóng.

Một người sống tử tế vẫn có thể mắc sai lầm.

Một người từng thất bại vẫn có thể trở thành người rất giỏi.

Một người từng đưa ra quyết định sai vẫn có thể thay đổi.

Nếu chỉ lấy khoảnh khắc tệ nhất của một người để định nghĩa họ, chúng ta đang bỏ qua tất cả những gì họ đã làm trước và sau khoảnh khắc ấy.

Chính chúng ta cũng từng mong người khác đừng đánh giá mình quá nhanh

Hãy nhớ lại một lần bạn bị hiểu lầm.

Có thể bạn không trả lời tin nhắn vì đang bận.

Có thể bạn từ chối một lời mời vì thực sự không có khả năng.

Có thể bạn im lặng vì không biết phải nói gì.

Có thể bạn đã làm một việc khiến người khác thất vọng dù bản thân không hề cố ý.

Bạn từng mong người khác hỏi:

"Chuyện gì đã xảy ra?"

Thay vì lập tức nói:

"Bạn thay đổi rồi."

Chúng ta thường muốn người khác nhìn thấy hoàn cảnh của mình trước khi phán xét.

Vậy thì có lẽ chúng ta cũng nên dành cho người khác sự kiên nhẫn tương tự.

Đừng biến mạng xã hội thành nơi phán xét cuộc đời người khác

Một bức ảnh có thể khiến bạn nghĩ một người đang rất hạnh phúc.

Một bài đăng có thể khiến bạn nghĩ họ giàu có.

Một video vài chục giây có thể khiến bạn tin rằng mình đã hiểu tính cách của một người.

Nhưng mạng xã hội chỉ cho chúng ta nhìn thấy một phần rất nhỏ của cuộc sống.

Không ai đăng toàn bộ những đêm mất ngủ.

Không ai chụp lại những lần thất bại.

Không phải nỗi buồn nào cũng xuất hiện trên Facebook.

Không phải khó khăn nào cũng được kể trong một đoạn video.

Vì thế, đừng dùng vài hình ảnh được lựa chọn để viết nên toàn bộ câu chuyện về một con người.

Bạn nhìn thấy một chương.

Không có nghĩa bạn đã đọc cả cuốn sách.

Có những người chúng ta từng hiểu sai

Có thể trong cuộc đời mỗi người đều từng có một trường hợp như vậy.

Một người bạn từng nghĩ là lạnh lùng, sau này mới biết họ chỉ ít nói.

Một đồng nghiệp từng khiến bạn khó chịu, sau này lại là người sẵn sàng giúp bạn khi gặp khó khăn.

Một người hàng xóm tưởng như khó gần, nhưng khi gia đình bạn có chuyện lại âm thầm giúp đỡ.

Một người từng thất bại trong mắt mọi người, vài năm sau lại trở thành người có cuộc sống đáng nể.

Con người có khả năng thay đổi.

Và đôi khi, cách nhìn của chúng ta cũng cần thay đổi theo những gì mình biết thêm về họ.

Đừng dùng một lỗi lầm để xóa sạch những điều tốt đẹp

Nếu một người mắc sai lầm, hãy gọi đó là sai lầm.

Nếu họ cần sửa chữa, hãy để họ sửa chữa.

Nếu họ cần xin lỗi, hãy để họ chịu trách nhiệm.

Nhưng đừng vội biến câu:

"Bạn đã làm sai."

thành:

"Bạn là một người tồi."

Hai câu ấy hoàn toàn khác nhau.

Một câu đánh giá hành động.

Một câu đóng khung cả con người.

Khi chúng ta gắn một nhãn cố định lên ai đó, chúng ta gần như không còn cho họ cơ hội thay đổi.

Trong khi chính chúng ta cũng không phải phiên bản hoàn hảo của ngày hôm qua.

Bao dung không có nghĩa là dễ dãi

Có người đọc đến đây sẽ nghĩ:

"Nếu ai cũng được thông cảm thì chẳng phải người xấu sẽ lợi dụng sao?"

Không.

Bao dung không có nghĩa là để người khác liên tục làm tổn thương mình.

Bạn vẫn có quyền đặt giới hạn.

Vẫn có quyền tránh xa một người không tốt với mình.

Vẫn có quyền nói "không".

Vẫn có quyền chấm dứt một mối quan hệ khiến mình tổn thương.

Điều khác biệt nằm ở chỗ:

Bạn bảo vệ bản thân mà không cần phải căm ghét cả con người họ.

Bạn không đồng ý với hành động của họ nhưng cũng không nhất thiết phải dành cả đời để phán xét họ.

Đó là một cách ứng xử rất khác.

Trước khi phán xét, hãy thử hỏi một câu

Lần tới khi bạn thấy một người cư xử khiến mình khó chịu, hãy thử chậm lại vài giây.

Thay vì ngay lập tức nghĩ:

"Người này thật tệ."

Hãy hỏi:

"Mình có thực sự biết chuyện gì đang xảy ra với họ không?"

Có thể câu trả lời là không.

Và nếu không biết, chúng ta có thể chưa cần kết luận.

Không phải lúc nào cũng cần tìm lý do để bênh vực người khác.

Đôi khi chỉ cần thừa nhận:

"Tôi chưa biết đủ."

là đã đủ để tránh một phán xét vội vàng.

 

.
Loading...

Cách chúng ta nhìn người khác cũng nói lên con người mình

Một người luôn nhìn người khác bằng sự nghi ngờ sẽ rất khó cảm thấy bình yên.

Ai cũng có thể trở thành đối tượng để họ phán xét.

Người này khoe khoang.

Người kia giả tạo.

Người nọ tham tiền.

Người khác sống ích kỷ.

Nhưng càng trưởng thành, chúng ta càng hiểu rằng mỗi người đều mang theo một câu chuyện riêng.

Có những điều họ không kể.

Có những cuộc chiến họ chiến đấu trong im lặng.

Có những nỗi đau không thể nhìn thấy từ bên ngoài.

Điều đó không có nghĩa chúng ta phải tin tất cả mọi người.

Nó chỉ nhắc chúng ta rằng:

Không biết toàn bộ câu chuyện thì đừng vội viết đoạn kết cho người khác.

Hãy để người khác có cơ hội được tốt hơn

Có thể hôm nay một người đang rất tệ.

Nhưng ngày mai họ có thể thay đổi.

Có thể hôm nay họ thất bại.

Nhưng vài năm nữa họ có thể đứng dậy.

Có thể hôm nay họ chưa biết cách yêu thương.

Nhưng sau những trải nghiệm của cuộc đời, họ sẽ học được.

Con người đáng quý ở chỗ có khả năng nhận ra sai lầm và trưởng thành từ nó.

Nếu chúng ta từng mong người khác cho mình cơ hội sửa sai, hãy thử trao cho người khác một chút cơ hội tương tự.

Tất nhiên, không phải ai cũng thay đổi.

Nhưng đó là chuyện của họ.

Còn việc chúng ta lựa chọn nhìn cuộc đời bằng sự cay nghiệt hay bằng một chút thấu hiểu lại là lựa chọn của chính mình.

Sau cùng, chẳng ai sống đủ lâu để không mắc một sai lầm nào.

Chẳng ai luôn vui vẻ.

Chẳng ai lúc nào cũng cư xử hoàn hảo.

Và cũng chẳng ai muốn bị cả thế giới nhớ đến chỉ bởi một khoảnh khắc tệ nhất của mình.

Vì vậy, nếu có thể, hãy chậm lại trước khi đánh giá một người.

Hãy nhìn thêm một chút.

Nghe thêm một chút.

Hiểu thêm một chút.

Nếu vẫn không đồng tình, bạn hoàn toàn có thể bước đi.

Nhưng đừng vội biến một khoảnh khắc thành cả một bản án.

Bởi chúng ta cũng từng có những ngày không phải là phiên bản tốt nhất của chính mình.

Và thật may, đã có những người không dùng những ngày ấy để định nghĩa chúng ta.

Loading...
Nhận xét