Biết nhờ người khác giúp đỡ không phải là yếu đuối, mà là một cách trưởng thành

Có một kiểu mạnh mẽ khiến con người ta rất dễ mệt: chuyện gì cũng tự làm, khó khăn cũng tự chịu, buồn cũng không muốn nói với ai.

Họ sợ làm phiền người khác. Sợ bị đánh giá là yếu đuối. Sợ rằng một khi đưa tay nhờ giúp đỡ, người khác sẽ nghĩ mình không đủ giỏi.

Thế rồi họ quen với việc tự mình xoay xở đến mức quên mất rằng con người vốn không được sinh ra để sống một mình.

Biết tự lập là tốt. Nhưng biết nhờ giúp đỡ đúng lúc cũng là một dạng trưởng thành.

Tự lập không có nghĩa là phải làm mọi thứ một mình

Khi còn trẻ, chúng ta thường nghĩ người mạnh mẽ là người không cần đến bất kỳ ai.

Có việc thì tự làm. Có khó khăn thì tự giải quyết. Có chuyện buồn thì tự vượt qua.

Suy nghĩ ấy giúp chúng ta trở nên độc lập hơn, nhưng nếu giữ nó quá lâu, tự lập có thể biến thành một gánh nặng.

Một người có thể rất giỏi trong công việc nhưng vẫn cần đồng nghiệp hỗ trợ ở một lĩnh vực mình chưa biết.

Một người làm cha mẹ có thể chăm sóc cả gia đình nhưng vẫn cần người thân san sẻ khi quá tải.

Một người trưởng thành có thể tự kiếm tiền, tự quyết định cuộc đời mình nhưng vẫn có lúc cần một người lắng nghe.

Không ai giỏi tất cả mọi thứ.

Và cũng chẳng có lý do gì để một người phải chứng minh rằng mình có thể làm tất cả một mình.

Có những việc chỉ cần nói ra, gánh nặng đã nhẹ đi một nửa

Nhiều người giữ vấn đề trong lòng không phải vì họ không có người để chia sẻ, mà vì họ không biết bắt đầu từ đâu.

Họ nghĩ: “Chuyện của mình thì mình phải tự giải quyết.”

Nhưng đôi khi, thứ chúng ta cần không phải một người giải quyết thay mình.

Chúng ta chỉ cần một người nghe.

Một người có thể nói: “Việc này khó thật.”

Hoặc đơn giản hơn: “Nếu cần thì cứ nói với tôi.”

Một câu nói đúng lúc có thể giúp một người đang mệt mỏi cảm thấy mình không hoàn toàn đơn độc.

Chia sẻ không làm vấn đề biến mất ngay lập tức, nhưng nó giúp chúng ta nhìn vấn đề từ một góc khác. Khi tâm trí bớt căng thẳng, cách giải quyết cũng thường trở nên rõ ràng hơn.

Nhờ giúp đỡ cũng cần sự tinh tế

Biết nhờ người khác không đồng nghĩa với việc phụ thuộc vào người khác.

Đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Người trưởng thành biết mình đang cần gì, cần ai và có thể tự chịu trách nhiệm đến đâu.

Khi nhờ ai đó, họ không xem sự giúp đỡ là nghĩa vụ của người kia.

Họ biết nói lời cảm ơn.

Biết trân trọng thời gian, công sức của người đã giúp mình.

Và quan trọng nhất, khi có khả năng, họ cũng sẵn sàng trở thành người đưa tay ra với người khác.

Một mối quan hệ lành mạnh không phải lúc nào cũng là “tôi giúp bạn” hoặc “bạn giúp tôi”.

Nó có thể đơn giản là hôm nay bạn đang cần tôi, ngày mai tôi có thể cần đến bạn.

Đừng biến lòng tự trọng thành bức tường ngăn cách mình với mọi người

Lòng tự trọng rất đáng quý.

Nhưng đôi khi, chúng ta nhầm giữa tự trọng và việc không cho phép bản thân nhận sự giúp đỡ.

Có người thà thức trắng nhiều đêm để tự sửa một việc mình chưa từng làm còn hơn hỏi người có kinh nghiệm.

Có người đang gặp khó khăn tài chính nhưng nhất quyết không chia sẻ với gia đình vì sợ bị thương hại.

Có người quá mệt nhưng vẫn cố gắng ôm hết công việc vì nghĩ rằng nói “tôi không làm nổi” là một sự thất bại.

Thực ra, nhận ra giới hạn của mình mới là điều đáng trân trọng.

Bạn không cần phải biết tất cả.

Bạn không cần phải luôn mạnh mẽ.

Và bạn cũng không cần chứng minh giá trị của mình bằng cách chịu đựng nhiều hơn người khác.

 

.
Loading...

Đứa trẻ cũng cần được dạy cách nhờ giúp đỡ

Nếu là cha mẹ, chúng ta thường muốn con mình trở nên tự lập.

Điều đó rất đúng.

Nhưng tự lập không nên được dạy bằng cách khiến một đứa trẻ nghĩ rằng nó không được phép cần người khác.

Một đứa trẻ nên biết tự làm những việc phù hợp với khả năng của mình, đồng thời cũng cần hiểu rằng khi gặp vấn đề quá sức, việc tìm đến cha mẹ, thầy cô hoặc người đáng tin cậy là hoàn toàn bình thường.

Một đứa trẻ biết nói “Con chưa làm được, bố mẹ giúp con với” không phải là đứa trẻ yếu.

Đó là đứa trẻ đang học cách nhận biết giới hạn và tìm kiếm sự hỗ trợ đúng nơi.

Bài học ấy sẽ theo chúng đến tận khi trưởng thành.

Đôi khi người khác cũng muốn được bạn cho cơ hội giúp mình

Điều này ít được nhắc đến.

Khi bạn luôn từ chối sự giúp đỡ, bạn có thể nghĩ rằng mình đang làm phiền ai đó ít hơn.

Nhưng đôi khi, người muốn giúp bạn lại cảm thấy họ đang được trao cơ hội để thể hiện sự quan tâm.

Một người bạn muốn chở bạn về khi trời mưa.

Một người đồng nghiệp muốn hỗ trợ bạn hoàn thành công việc.

Một người thân muốn chăm sóc bạn khi bạn mệt.

Nếu lần nào bạn cũng nói “Không cần đâu, tôi tự làm được”, có thể bạn đang vô tình đóng cánh cửa mà người khác muốn bước qua.

Đón nhận sự tử tế cũng là một cách trân trọng người trao đi.

Hãy tập nói “Tôi cần giúp đỡ” khi thật sự cần

Không cần phải chờ đến lúc mọi thứ trở nên quá sức.

Khi một công việc vượt quá khả năng, hãy hỏi người có kinh nghiệm.

Khi tinh thần quá mệt mỏi, hãy tìm một người đáng tin để trò chuyện.

Khi không biết cách làm, hãy mạnh dạn hỏi.

Khi cần thêm một đôi tay, hãy nói ra.

Bạn không mất đi giá trị chỉ vì hôm nay cần sự hỗ trợ của một người khác.

Ngược lại, biết mình cần gì và biết tìm sự hỗ trợ phù hợp có thể giúp bạn tiết kiệm rất nhiều thời gian, sức lực và những sai lầm không đáng có.

Cuộc sống vốn đã đủ nhiều việc khiến chúng ta phải cố gắng. Không nhất thiết phải biến mọi khó khăn thành một cuộc thi xem mình có thể chịu đựng đến đâu.

Mạnh mẽ không phải là chưa bao giờ cần ai. Mạnh mẽ là biết lúc nào nên tự bước đi, lúc nào nên dừng lại và lúc nào có thể đưa tay ra để nhận lấy một sự giúp đỡ chân thành.

Và đến một lúc nào đó, bạn sẽ nhận ra: trưởng thành không phải là trở thành người chẳng cần đến bất kỳ ai, mà là hiểu giá trị của sự độc lập nhưng cũng biết trân trọng những người sẵn lòng đồng hành cùng mình.

Loading...
Bài viết liên quan
Nhận xét