"Để mai rồi làm."
Có lẽ đây là một trong những câu chúng ta nói nhiều nhất trong cuộc đời.
Mai gọi cho mẹ.
Mai đi thăm một người bạn.
Mai bắt đầu tập thể dục.
Mai học thêm.
Mai sửa lại căn phòng.
Mai nói lời xin lỗi.
Mai thực hiện kế hoạch đã nghĩ rất lâu.
Mai sẽ sống chậm hơn.
Chúng ta cứ nghĩ ngày mai là một nơi rất rộng, đủ chỗ chứa tất cả những điều hôm nay chưa làm.
Nhưng ngày mai cũng chỉ có 24 giờ.
Và đôi khi, điều đáng tiếc nhất không phải là một việc chưa hoàn thành.
Mà là một điều quan trọng đã bị trì hoãn đến lúc không còn cơ hội thực hiện nữa.
Một công việc có deadline, chúng ta sẽ cố gắng hoàn thành.
Một cuộc họp có giờ cụ thể, chúng ta sẽ sắp xếp để tham gia.
Một khoản tiền phải thanh toán, chúng ta nhớ rất rõ ngày đến hạn.
Nhưng những điều quan trọng với cuộc đời lại thường không có lịch nhắc.
Không ai gửi thông báo:
"Hôm nay là ngày cuối cùng bạn còn có thể nói chuyện lâu với cha mẹ."
Không có ứng dụng nào báo:
"Bạn đã lâu chưa gặp người bạn này, hãy gặp họ trước khi cuộc sống mỗi người thay đổi."
Không có đồng hồ nào đếm ngược:
"Bạn còn bao nhiêu lần được ngồi ăn một bữa cơm cùng gia đình?"
Chính vì không có hạn chót nên chúng ta dễ xem chúng là chuyện có thể để sau.
Có một người con đi làm xa.
Mẹ anh thường gọi hỏi:
"Khi nào về?"
Anh luôn trả lời:
"Con đang bận, khi nào sắp xếp được con về."
Mỗi lần mẹ gọi, anh đều nghĩ mình sẽ gọi lại sau.
Nhưng công việc kéo dài.
Những chuyến đi liên tục xuất hiện.
Cuộc sống cứ thế cuốn anh đi.
Một ngày nọ, anh nhận được điện thoại báo mẹ phải nhập viện.
Anh vội vàng trở về.
Trên chuyến xe, anh chợt nhớ có rất nhiều lần mẹ gọi nhưng anh không nghe.
Không phải vì anh không thương mẹ.
Chỉ là anh luôn nghĩ:
"Ngày mai mình gọi cũng được."
Có những sự trì hoãn không xuất phát từ vô tâm.
Nó xuất phát từ ảo tưởng rằng chúng ta còn rất nhiều thời gian.
Có những mối quan hệ không tan vỡ vì một chuyện quá lớn.
Chỉ là sau một lần cãi nhau, không ai chịu nói trước.
Một ngày trôi qua.
Rồi một tuần.
Rồi vài tháng.
Cả hai đều nghĩ:
"Để khi nào bình tĩnh rồi nói."
Nhưng càng lâu, khoảng cách càng lớn.
Điều từng rất dễ nói:
"Xin lỗi nhé."
sau nhiều tháng lại trở thành một câu rất khó mở lời.
Không phải vì lời xin lỗi mất giá trị.
Mà vì thời gian khiến cái tôi, sự tổn thương và những hiểu lầm mọc thêm nhiều lớp.
Nếu một người quan trọng với bạn và chuyện có thể giải quyết bằng một cuộc trò chuyện chân thành, đừng nhất thiết phải chờ đến một ngày hoàn hảo.
Một cuộc trò chuyện vụng về hôm nay đôi khi tốt hơn một sự im lặng hoàn hảo kéo dài nhiều năm.
Nhiều người từng có một điều rất muốn làm.
Học một ngoại ngữ.
Viết một cuốn sách.
Mở một cửa hàng nhỏ.
Học một nghề mới.
Đi đến một nơi mình luôn mong muốn.
Tập chơi một nhạc cụ.
Chụp ảnh.
Trồng một khu vườn.
Bắt đầu tập thể thao.
Nhưng họ luôn nghĩ:
"Khi nào có thời gian."
"Khi nào có tiền."
"Khi nào công việc ổn định."
"Khi nào con cái lớn."
"Khi nào mọi thứ thuận lợi."
Vấn đề là cuộc sống hiếm khi có một thời điểm mà mọi thứ cùng thuận lợi.
Nếu cứ chờ đủ điều kiện, có thể bạn sẽ chờ rất lâu.
Không phải ước mơ nào cũng cần bắt đầu bằng một quyết định lớn.
Có khi chỉ cần 20 phút mỗi ngày.
Một khoản tiền nhỏ mỗi tháng.
Một buổi tối mỗi tuần.
Một bước đầu tiên rất vụng về.
Nhưng ít nhất, bạn đã biến điều mình nghĩ thành điều mình đang làm.
Sau này tôi sẽ về quê nhiều hơn.
Sau này tôi sẽ dành thời gian cho con.
Sau này tôi sẽ chăm sóc sức khỏe.
Sau này tôi sẽ đọc sách.
Sau này tôi sẽ đi du lịch.
Sau này tôi sẽ sống theo điều mình muốn.
Sau này tôi sẽ nói với người ấy rằng tôi rất quý họ.
Chúng ta đặt quá nhiều điều vào một chiếc hộp có tên "sau này".
Nhưng không ai biết chiếc hộp ấy còn mở được bao lâu.
Có người từng nghĩ mình sẽ đưa cha mẹ đi du lịch khi tài chính tốt hơn.
Nhưng đến khi đủ tiền, sức khỏe của cha mẹ không còn như trước.
Có người định dành thời gian cho con khi công việc ổn định.
Đến lúc công việc ổn định, con đã lớn và không còn cần mình theo cách ngày trước.
Có người định gặp bạn cũ vào một dịp thuận tiện.
Rồi một người chuyển đi.
Một người lập gia đình.
Một người bận rộn.
Cuộc sống tự nhiên tạo ra khoảng cách mà chẳng ai cố ý.
Trì hoãn đôi khi rất dễ chịu.
Bạn biết mình nên làm việc đó, nhưng tự cho phép mình nghỉ thêm một chút.
"Đợi có hứng."
"Đợi tâm trạng tốt."
"Đợi cuối tuần."
"Đợi tháng sau."
Nhưng cảm hứng không phải lúc nào cũng xuất hiện trước hành động.
Rất nhiều việc chỉ trở nên dễ dàng sau khi chúng ta bắt đầu.
Bạn không muốn tập thể dục, nhưng sau khi đi bộ vài phút lại thấy nhẹ người.
Bạn không muốn dọn nhà, nhưng sau khi bắt đầu một góc nhỏ lại thấy có động lực làm tiếp.
Bạn ngại gọi cho một người lâu ngày không gặp, nhưng sau vài câu hỏi thăm lại nhận ra cả hai vẫn còn rất nhiều chuyện để nói.
Đừng đợi cảm xúc hoàn hảo.
Hãy bắt đầu bằng một hành động nhỏ.
Khi có quá nhiều việc, hãy tự hỏi ba câu:
Việc này có thực sự quan trọng không?
Nếu không làm hôm nay, vài tháng nữa mình có tiếc không?
Điều này có liên quan đến sức khỏe, gia đình, những người mình yêu thương hoặc một mục tiêu mình thực sự coi trọng không?
Nếu câu trả lời là có, hãy cố gắng dành cho nó một khoảng thời gian cụ thể.
Đừng chỉ nói:
"Tuần này mình sẽ làm."
Hãy nói:
"Thứ Bảy lúc 9 giờ, mình sẽ làm việc này."
Một việc có thời gian cụ thể sẽ dễ trở thành hành động hơn một ý định mơ hồ.
Nói đừng trì hoãn không có nghĩa là chúng ta phải lúc nào cũng vội vàng.
Không phải việc gì cũng cần làm ngay.
Có những chuyện hoàn toàn có thể để ngày mai.
Có những cuộc hẹn có thể dời.
Có những công việc không đáng để bạn hy sinh giấc ngủ.
Có những mục tiêu cần nhiều năm mới hoàn thành.
Điều quan trọng là phân biệt được:
Thứ gì có thể chờ và thứ gì không nên chờ.
Một email có thể trả lời sau một giờ.
Một tin nhắn công việc có thể đợi đến sáng.
Nhưng nếu cha mẹ gọi chỉ để muốn nghe giọng bạn, có lẽ vài phút của bạn đáng để dành ngay hôm nay.
Một công việc có thể làm ngày mai.
Nhưng thời thơ ấu của con bạn không thể quay lại ngày mai.
Đó là sự khác nhau giữa trì hoãn một công việc và trì hoãn một phần của cuộc đời.
Không cần thay đổi cả cuộc sống.
Chỉ cần chọn một việc.
Một cuộc gọi.
Một lời xin lỗi.
Một lời cảm ơn.
Một cuộc hẹn.
Một buổi tập.
Một trang sách.
Một khoản tiết kiệm đầu tiên.
Một kế hoạch đã nằm trong đầu quá lâu.
Một người bạn mà bạn đã lâu không hỏi thăm.
Hãy làm nó.
Không cần chờ thứ Hai.
Không cần chờ đầu tháng.
Không cần đợi năm mới.
Không cần đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo.
Bởi rất nhiều thay đổi trong cuộc đời không bắt đầu bằng một thời điểm đặc biệt.
Chúng bắt đầu từ một ngày rất bình thường, khi một người quyết định:
"Thôi, việc này mình làm hôm nay."
Có thể không phải là chiếc điện thoại bạn chưa mua.
Không phải chiếc xe bạn chưa sở hữu.
Không phải một món đồ bạn từng rất thích nhưng cuối cùng không mua.
Những thứ ấy nếu cần, bạn vẫn có thể mua vào một ngày khác.
Điều khiến người ta tiếc thường là những thứ không thể mua lại.
Một tuổi thơ đã qua.
Một người thân đã mất.
Một cơ hội từng xuất hiện nhưng không đủ can đảm nắm lấy.
Một tình bạn từng rất đẹp nhưng bị bỏ quên.
Một sức khỏe từng rất tốt nhưng bị xem nhẹ.
Một khoảng thời gian mà đáng lẽ bạn đã có thể sống vui hơn.
Cuộc đời không yêu cầu chúng ta phải làm tất cả mọi thứ.
Chỉ cần đừng để những điều thực sự quan trọng luôn đứng cuối danh sách.
Bạn vẫn còn có thể gọi điện.
Vẫn có thể nói cảm ơn.
Vẫn có thể xin lỗi.
Vẫn có thể bắt đầu.
Vẫn có thể thay đổi một thói quen.
Vẫn có thể gặp một người.
Vẫn có thể thực hiện một ước mơ dù đã bắt đầu muộn.
Đó là điều đáng quý của hiện tại.
Ngày hôm nay chưa bao giờ hoàn hảo, nhưng nó vẫn còn nằm trong tay bạn.
Nếu có một việc quan trọng mà bạn đã trì hoãn quá lâu, có lẽ hôm nay là lúc thích hợp để bắt đầu.
Không cần làm thật nhiều.
Không cần làm thật tốt.
Chỉ cần làm bước đầu tiên.
Bởi đôi khi, thứ chúng ta thiếu không phải là thời gian.
Mà là một quyết định đủ rõ ràng rằng:
"Điều này quan trọng với mình, và mình không muốn tiếp tục nói rằng ngày mai sẽ làm."
Thời gian vẫn trôi dù chúng ta hành động hay không.
Vậy nên, hãy để một phần thời gian hôm nay dành cho những điều mà nhiều năm sau, khi nhớ lại, bạn sẽ thấy:
"May mà ngày ấy mình đã không để nó sang ngày mai."