Có những cuộc cãi vã bắt đầu chỉ từ một câu nói rất nhỏ. Một tin nhắn khiến bạn khó chịu, một lời nhận xét chạm đúng vào điểm nhạy cảm, hay một thái độ khiến bạn cảm thấy mình không được tôn trọng. Lúc ấy, đừng vội trả lời khi đang tức giận. Bởi khi cảm xúc đang quá mạnh, chúng ta thường không nói điều mình thật sự muốn nói, mà nói điều có thể khiến người khác đau nhất.
Bạn nhắn một câu.
Người kia trả lời.
Bạn thấy câu trả lời ấy càng khó chịu hơn.
Bạn gõ tiếp.
Rồi một câu khác được gửi đi.
Cuộc trò chuyện bắt đầu từ một chuyện nhỏ nhưng chỉ sau vài phút đã trở thành một cuộc tranh cãi lớn.
Điều đáng tiếc là khi bình tĩnh lại, bạn có thể nhận ra mình không thật sự muốn nói những lời ấy.
Bạn chỉ muốn người kia hiểu rằng mình đang buồn.
Nhưng cách bạn thể hiện lại khiến họ tổn thương.
Đó là lý do đôi khi im lặng vài phút còn có giá trị hơn một câu trả lời được gửi đi ngay lập tức.
Ai cũng có lúc nóng giận.
Bạn không cần phải trở thành một người lúc nào cũng nhẹ nhàng.
Bị đối xử không công bằng, bạn có quyền khó chịu.
Bị tổn thương, bạn có quyền buồn.
Bị xúc phạm, bạn có quyền tức giận.
Điều quan trọng không phải là bạn có cảm xúc gì.
Mà là bạn lựa chọn làm gì với cảm xúc ấy.
Cơn giận giống như một ngọn lửa.
Nếu biết cách kiểm soát, nó có thể giúp bạn nhìn ra điều gì đang khiến mình không ổn.
Nhưng nếu để nó lan ra, chính mình cũng có thể bị bỏng.
Một câu:
"Bạn chẳng bao giờ làm được gì ra hồn."
Một câu:
"Tôi hối hận vì đã quen bạn."
Hoặc:
"Từ nay tôi không muốn nhìn thấy bạn nữa."
Có thể chỉ được nói trong vài giây nóng giận.
Nhưng người nghe có thể nhớ rất lâu.
Sau khi cơn giận qua đi, bạn có thể xin lỗi.
Người kia có thể nói rằng họ đã tha thứ.
Nhưng đôi khi, một phần cảm xúc trong họ đã thay đổi.
Niềm tin cũng giống như một chiếc cốc thủy tinh.
Làm rơi rồi có thể ghép lại.
Nhưng những đường nứt vẫn còn đó.
Có một người từng nhận được tin nhắn khiến anh rất tức giận.
Anh đọc đi đọc lại.
Càng đọc càng thấy mình bị coi thường.
Ngay lúc đó, anh viết một đoạn tin nhắn rất dài.
Trong đó có những câu mà bình thường anh sẽ không bao giờ nói.
Ngón tay đã đặt lên nút gửi.
Nhưng rồi anh dừng lại.
Anh nghĩ:
"Để sáng mai trả lời."
Điện thoại được đặt xuống.
Sáng hôm sau, anh đọc lại đoạn tin nhắn ấy.
Anh xóa gần hết.
Cuối cùng chỉ gửi một câu:
"Tối qua mình khá buồn vì chuyện này. Khi nào cả hai bình tĩnh, mình nói chuyện nhé."
Cuộc trò chuyện sau đó không dễ dàng.
Nhưng ít nhất, không ai phải mất thêm thời gian để chữa lành những vết thương do vài câu nói trong lúc nóng giận gây ra.
Đôi khi, trưởng thành chỉ đơn giản là biết chưa cần trả lời ngay.
Bạn không cần bỏ đi hàng giờ.
Đôi khi chỉ cần 10 phút.
Hoặc 30 phút.
Hoặc một đêm nếu câu chuyện quá căng thẳng.
Trong khoảng thời gian đó, hãy làm một việc không liên quan đến cuộc tranh luận:
Mục đích không phải để trốn tránh vấn đề.
Mà để khi quay lại, bạn có thể nói chuyện bằng lý trí thay vì chỉ phản ứng theo cảm xúc.
Tin nhắn có một điều rất nguy hiểm.
Bạn không nhìn thấy khuôn mặt người đối diện.
Không nghe được giọng nói.
Không biết họ đang buồn, bối rối hay cũng đang tức giận.
Một câu nói bình thường đôi khi qua màn hình lại trở nên lạnh lùng.
Đặc biệt khi cả hai đều đang nóng.
Nếu câu chuyện quan trọng, hãy cân nhắc nói trực tiếp khi cả hai đã bình tĩnh.
Bạn sẽ nhìn thấy ánh mắt của nhau.
Nghe được giọng nói.
Và đôi khi chỉ cần nhìn thấy người mình thương đang tổn thương, cơn giận cũng tự nhiên nhỏ xuống.
Khi tức giận, bạn có thể muốn nói:
"Tôi không cần bạn nữa."
Nhưng thật ra bạn chỉ muốn được quan tâm.
Bạn có thể muốn nói:
"Chia tay đi."
Nhưng sâu bên trong lại mong người kia chịu ngồi xuống và lắng nghe.
Bạn có thể muốn bỏ việc ngay lập tức.
Nhưng điều khiến bạn tức giận chỉ là một cuộc tranh luận trong ngày hôm đó.
Cảm xúc tức thời không phải lúc nào cũng phản ánh mong muốn thật sự.
Vì vậy, hãy cho mình thời gian trước khi đưa ra những quyết định lớn.
Bạn không nhất thiết phải im lặng hoàn toàn.
Bạn có thể nói:
"Mình đang rất khó chịu nên sợ nói những lời không nên nói. Cho mình một chút thời gian nhé."
Hoặc:
"Chuyện này quan trọng với mình. Mình muốn bình tĩnh rồi nói chuyện đàng hoàng."
Một câu như vậy vừa bảo vệ cảm xúc của bạn, vừa cho người kia biết bạn không cố tình né tránh.
Đó là một cách ứng xử rất trưởng thành.
Trong một mối quan hệ, nếu bạn thắng một cuộc tranh luận nhưng người bên cạnh cảm thấy bị hạ thấp, liệu đó có thật sự là chiến thắng?
Bạn có thể chứng minh mình đúng.
Có thể đưa ra hàng loạt lý lẽ.
Có thể khiến người kia không còn gì để phản bác.
Nhưng sau đó thì sao?
Hai người có hiểu nhau hơn không?
Có thương nhau hơn không?
Có giải quyết được vấn đề không?
Nếu câu trả lời là không, có lẽ mục tiêu của cuộc trò chuyện không nên là thắng.
Mà là hiểu.
Thay vì:
"Bạn lúc nào cũng vô tâm."
Hãy thử:
"Mình cảm thấy buồn khi chuyện đó xảy ra."
Thay vì:
"Bạn chẳng bao giờ nghe mình."
Hãy nói:
"Mình muốn bạn nghe hết điều mình đang nói trước khi đưa ra ý kiến."
Thay vì:
"Bạn làm tôi phát điên."
Hãy nói:
"Cách chuyện này diễn ra khiến mình rất căng thẳng."
Một bên là phán xét con người.
Một bên là chia sẻ cảm xúc.
Sự khác biệt rất lớn.
Khi đang cãi nhau, chúng ta rất dễ lôi chuyện cũ ra.
"Tháng trước bạn cũng làm vậy."
"Năm ngoái bạn còn..."
"Bạn lúc nào cũng thế."
Một vấn đề hiện tại nhanh chóng trở thành danh sách tất cả những lỗi lầm trong quá khứ.
Đến cuối cùng, chẳng ai còn nhớ cuộc tranh luận bắt đầu từ đâu.
Nếu muốn giải quyết một chuyện, hãy giải quyết chuyện đó.
Những điều cũ nếu chưa được giải quyết thì hãy dành một cuộc trò chuyện riêng.
Đừng gom tất cả vào một lần nóng giận.
Im lặng vì muốn đối phương lo lắng là một chuyện.
Im lặng vì biết mình đang quá giận và cần thời gian bình tâm lại là chuyện khác.
Hai điều này nhìn bên ngoài có thể giống nhau.
Nhưng bên trong hoàn toàn khác.
Một bên là thao túng.
Một bên là tự kiểm soát.
Nếu cần không gian riêng, hãy nói rõ.
"Cho mình một chút thời gian."
"Mình chưa sẵn sàng nói chuyện."
"Ngày mai mình nói tiếp nhé."
Đừng biến sự im lặng thành một hình phạt.
Có thể bạn đang giận người yêu.
Nhưng bạn vẫn thương họ.
Có thể bạn đang bực cha mẹ.
Nhưng bạn vẫn yêu họ.
Có thể bạn thất vọng về một người bạn.
Nhưng tình bạn ấy vẫn rất quan trọng.
Cơn giận chỉ là một khoảnh khắc.
Một mối quan hệ có thể đã đi cùng bạn nhiều năm.
Đừng để vài phút nóng giận quyết định số phận của một điều đã mất rất nhiều thời gian để xây dựng.
Có một ranh giới cũng rất cần nhớ.
Giữ bình tĩnh không có nghĩa là chấp nhận việc bị xúc phạm.
Tha thứ không có nghĩa là cho phép một người liên tục làm tổn thương mình.
Không trả lời trong lúc nóng giận không có nghĩa là bỏ qua vấn đề.
Bạn vẫn có quyền nói:
"Điều này không thể tiếp tục."
"Mình không chấp nhận cách bạn đối xử với mình."
"Chúng ta cần thay đổi điều này."
Bình tĩnh không làm bạn yếu đi.
Nó giúp bạn nói rõ giới hạn của mình mà không cần phá hủy người đối diện.
Lần tới khi nhận được một tin nhắn khiến bạn tức giận, hãy thử làm ba việc:
Một, đọc lại một lần nữa.
Có thể bạn đang hiểu câu nói ấy theo hướng tiêu cực vì tâm trạng hiện tại.
Hai, đặt điện thoại xuống.
Đừng trả lời ngay.
Ba, hỏi chính mình:
"Nếu sáng mai đọc lại câu trả lời này, mình có thấy tự hào về cách mình đã nói không?"
Nếu câu trả lời là không, hãy chờ thêm.
Một tin nhắn có thể gửi sau.
Nhưng lời nói đã làm tổn thương người khác thì không dễ thu hồi.
Trong một cuộc tranh cãi, nếu cả hai cùng nóng, mọi thứ rất dễ đi xa.
Nhưng nếu một người chịu dừng lại, nhịp của cuộc trò chuyện có thể thay đổi.
Không cần phải nhường hết.
Không cần phải nhận mình sai.
Chỉ cần một người nói:
"Chúng ta đang quá giận. Nghỉ một chút rồi nói tiếp."
Đôi khi, một câu như vậy cứu được cả một cuộc trò chuyện.
Và biết đâu, cứu được cả một mối quan hệ.
Đừng vội gửi tin nhắn.
Đừng gọi điện để nói cho hết những gì đang nghĩ.
Đừng đưa ra quyết định chia tay, nghỉ việc hay cắt đứt một mối quan hệ chỉ trong lúc cảm xúc đang lên cao.
Hãy cho mình một khoảng lặng.
Bạn không cần phủ nhận cơn giận.
Chỉ cần đừng để nó cầm tay mình và nói thay những điều mà ngày mai bạn có thể hối tiếc.
Đừng vội trả lời khi đang tức giận.
Có những chuyện cần được nói.
Nhưng không nhất thiết phải nói ngay lúc này.
Một chút bình tĩnh có thể khiến bạn tìm được cách diễn đạt tốt hơn.
Một chút im lặng có thể ngăn một lời nói làm người khác đau.
Và đôi khi, trưởng thành không phải là không bao giờ nổi giận.
Mà là khi đang rất giận, bạn vẫn đủ tỉnh táo để tự nhắc mình:
"Mình đang tức. Nhưng mình không muốn dùng cơn giận này để làm tổn thương một người mà mình từng thương."